Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

CÓ HAY KHÔNG ? NGƯỜI MÙ ĐI XE MÁY



Chuyện Ông chủ tịch Tô,chuyện Bắc giang nói mãi cũng chán.Xin mời các bác đọc cái bài này: Người mù đi xe máy


Lê Sỹ Quang, Đội trưởng Đội CSGT huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An nói:

“Tôi không biết ai xử phạt và ai bỏ qua việc xử phạt đối với anh Hậu. Trường hợp này nếu xử lý cũng chỉ có thể phạt hành vi điều khiển xe máy không có bằng lái. Chúng tôi sẽ liên lạc với chính quyền địa phương đến gia đình nhắc nhở, yêu cầu không được điều khiển xe tiếp”,

Chuyện người mù đi xe máy



Người bình thường muốn làm được như họ đã khó huống chi đây lại là những người khiếm thị. Không còn từ ngữ nào để nói về họ, tôi xin mạo muội gọi họ là những người... "ngoài hành tinh".

Từ xưa tới nay trong thế giới người khiếm thị đã có vô vàn những điều kỳ lạ thể hiện bản năng sinh tồn, khát vọng vươn lên làm chủ cuộc sống mãnh liệt. Nhưng nếu như không tận mắt gặp họ, được chứng kiến những việc họ làm thì tôi sẽ chỉ nghĩ những điều được nghe về họ là "huyền thoại". Và quả thật, không ai có thể tưởng tượng ra được những việc họ đã làm.

Người bình thường muốn làm được như họ đã khó huống chi đây lại là những người khiếm thị. Không còn từ ngữ nào để nói về họ, tôi xin mạo muội gọi họ là những người... "ngoài hành tinh".

Chuyện thật hay chỉ là "tin vịt"?

Tháng 8-/006, PV Chuyên đề ANTG có chuyến công tác tại tỉnh Nghệ An, và đã được nghe phong thanh về trường hợp một người đàn ông ở huyện Quỳnh Lưu bị hỏng cả hai mắt mà vẫn có thể phóng xe máy vèo vèo. Thông qua một số người đồng nghiệp ở báo Nghệ An, chúng tôi được biết người đàn ông ấy đang bôn ba mãi tận trong Bà Rịa - Vũng Tàu mưu sinh. Phải nói thật là khi nghe thông tin trên, mười phần tôi chẳng tin được phần nào, thế nên tôi cũng không thiết tha lắm trong chuyện tìm kiếm nhân vật này.

Bẵng đi một thời gian, tới tháng 6 vừa qua chúng tôi mới lại được nghe về trường hợp hiếm có (có thể nói là độc nhất vô nhị ở Việt Nam và cả trên thế giới) ấy. Tại Cơ sở Chăm sóc sức khỏe Minh Trường Xuân (số 8 ngõ Cống Trắng, Khâm Thiên, Hà Nội) của chị Trần Thu Hương, chúng tôi được gặp anh Đậu Văn Xuân (Hội Người mù huyện Diễn Châu, Nghệ An - giáp với huyện Quỳnh Lưu). Anh Xuân khẳng định như đinh đóng cột là người đàn ông ấy tên là Hậu, khoảng 30 tuổi ở xã Quỳnh Tam (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An). Người đàn ông này không chỉ có thể phóng xe vèo vèo trên quốc lộ mà còn luồn lách được cả trong đường phố chật như nêm cối ở TP HCM!

Lần này cẩn thận hơn, chúng tôi đã liên hệ với Tổng hội Người mù Việt Nam và được gặp ông Nguyễn Văn Hưởng là Phó chủ tịch Hội. Khi nghe chuyện này, ông Hưởng kể xưa nay ông chỉ biết một trường hợp duy nhất có thể đi lại bằng phương tiện cá nhân. Cũng không phải ai xa lạ mà chính là nghệ sĩ guitar khiếm thị Văn Vượng. Tuy nhiên, theo những gì ông Hưởng biết thì nghệ sĩ Văn Vượng cũng chỉ có thể đi được xe đạp trên đoạn đường thẳng một quãng ngắn và ít phương tiện qua lại.

Chúng tôi xin số điện thoại của Chủ tịch Hội Người mù Nghệ An, ông Nguyễn Minh Đức. Vừa nghe đề nghị xác minh của chúng tôi về trường hợp anh Hậu, ông Đức tỏ ra rất hào hứng: "Chính tôi cũng đã có lần được anh Hậu chở đi bằng xe máy rồi. Chuyện ấy là có thật, các anh về mà xem!". Cho tới lúc này thì mười phần chúng tôi đã tin được năm, sáu.

Để thêm phần chắc chắn, tôi lên mạng Internet để tìm kiếm xem ở đâu có trường hợp nào kỳ lạ như thế chưa. Có hai kết quả đáng chú ý. Một là đoạn video người mù đi xe máy. Tuy nhiên, sau khi xem hết clip này thì té ra chỉ đơn thuần là một đoạn quảng cáo. Người đàn ông mù đã "đi" bằng cách ngồi lên chiếc xe máy trên một giá đỡ để cho chiếc ôtô kéo. Còn kết quả thứ hai là một mẩu tin về việc Hiệp hội Người khiếm thị quốc tế đang tiến hành nghiên cứu chế tạo một chiếc xe giúp những người khiếm thị lái xe một cách độc lập. Tuy nhiên, chuyện đó vẫn đang ở thì tương lai.

Vậy là, bất chấp cái nắng dữ dội của miền Trung trong đợt hạn hán lịch sử, nhóm phóng viên Chuyên đề ANTG có mặt tại Nghệ An vào những ngày đầu tháng 7/2010.

Sáng ngày 12/7, chúng tôi có mặt tại ngôi nhà số 38 đường Đinh Bạt Tụy, trụ sở Hội Người mù tỉnh Nghệ An. Ông Nguyễn Minh Đức - Chủ tịch hội đã ngồi chờ từ sáng sớm. Ông Đức kể, ở Hội Người mù Nghệ An có khá nhiều trường hợp có khả năng đặc biệt. Ví dụ như anh Nguyễn Sỹ Hải ở TP Vinh, bị mù cả hai mắt, lại cụt một tay mà bắt cá rất giỏi, hay như anh Vy Văn Ngữ (Nghi Lộc) mất cả đôi mắt và cụt tay phải song lại có thể chơi đàn guitar cực hay... Thế nhưng trường hợp anh Lê Đình Hậu (xóm 4, Quỳnh Tam, Quỳnh Lưu, Nghệ An) thì quả là một trường hợp từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ ông mới thấy lần đầu tiên.

Nói đến đây như sợ chúng tôi chưa tin, ông Đức lật đật mở máy điện thoại gọi cho Chủ tịch Hội Người mù huyện Quỳnh Lưu. Lấy được số điện thoại của anh Hậu, ông Đức tiếp tục gọi vào số của anh này, dặn từ giờ đến tối không được đi đâu, "có nhà báo đến thăm"!

Anh Hậu tránh chiếc xe ôtô đi ngược chiều rất thiện nghệ.

Xong việc, ông Đức mới xoa tay ngồi xuống kể tiếp. Đó là một ngày hè năm 2007, khi ông đang làm việc tại Hội thì có tiếng xe máy vè vè chạy đến. Thế rồi có người bước vào, tự giới thiệu tên là Hậu, hội viên Hội Người mù huyện Quỳnh Lưu. "Có phải Hậu mù đi xe máy không?" - ông Đức hỏi ngay. "Dạ đúng anh ạ" - Hậu trả lời.

Sau khi trao đổi một số công việc như triển khai công tác vay vốn, hỗ trợ cho hội viên sản xuất... chủ đề đi xe máy lại được mở ra. "Đầu tiên tôi phải lấy tay, kiểm tra mắt của Hậu xem chú ấy có thật... không nhìn thấy gì không. Quả đúng là bị mù thật, vì mắt của Hậu hoàn toàn không có tròng!" - Ông Đức kể tiếp.

"Anh có dám ngồi lên xe em đèo một đoạn không" - Hậu đề nghị. Được mọi người cổ vũ, mặc dù cũng run lắm song ông Đức cũng vẫn bước lên xe. Hậu từ từ nổ máy, rồi phóng vút đi trong sự ngỡ ngàng của rất nhiều hội viên cũng như người dân hiếu kỳ ở TP Vinh. Hậu chạy hết đường Đinh Bạt Tụy rồi vòng ra Quốc lộ 1A. Ít phút sau mới quay về, trả ông Đức lại vị trí cũ.

"Điều mà tôi "ngợp" nhất là Hậu lái xe vào trụ sở Hội không qua cổng chính mà vào bằng cổng phụ. Cổng chính rộng tới 5m, còn cổng phụ chỉ rộng hơn 1m Hậu cua vào rất "ngọt" anh ạ" - ông Đức thuật lại. Thời còn thanh niên, ông Đức cũng đã thử đi xe đạp nhưng chỉ lòng vòng được trong sân của Hội chứ chưa bao giờ dám đi ra ngoài đường. "Mình có nhìn thấy gì đâu, nhỡ đâm tùm lum thì chả rước họa vào thân".

 

Diện kiến

Trưa ngày 12/7, chúng tôi bắt xe ôm nhằm hướng Quỳnh Tam thẳng tiến. Vượt 80km trong cái nắng hầm hập, chúng tôi đã có mặt tại xóm 4 vào lúc 2h chiều. Sau vài lần hỏi đường thì tôi cũng tìm được ngôi nhà mà có người chủ là "quái xế".

Nhà vắng vẻ quá, đón tôi chỉ là mấy đứa trẻ lít nhít. "Bố cháu có nhà không?". "Bố đèo mẹ đi bán tăm rồi chú ạ" - đứa lớn nhất trong số 4 đứa trẻ trả lời. Lát sau, mấy người hàng xóm kéo nhau sang: "Anh có số điện thoại di động của chú ấy chưa, gọi bảo chú về đi". Thì ra hai anh chị vẫn tranh thủ đi bán tăm! Trong thời gian chờ đợi, tôi hỏi luôn: "Trong số các bác đây đã có ai từng được thưởng thức tài nghệ lái xe của anh Hậu chưa ạ?".

"Có tôi đây" - một cụ già lên tiếng. Cụ tự giới thiệu tên là Nguyễn Thanh Nghi, năm nay 79 tuổi, cũng trú tại Quỳnh Tam. Cái lần mà cụ được thưởng thức tài nghệ lái xe của anh Hậu là vào hè năm 2008 khi anh Hậu nhờ cụ đưa sang xã bên để mua bò.

Từ Quỳnh Tam vào trong ấy khoảng gần chục kilômét đường làng khấp khểnh ổ trâu, ổ voi, nên lúc đầu cụ Nghi ngại không dám đi. Anh Hậu phải thuyết phục mãi cụ mới ngồi lên xe. "Cảm giác ngồi trên xe nó không khác gì khi được người mình thường chở anh ạ. Không biết thằng Hậu có mắt nơi mô mà cả quãng đường gần 20km vừa đi vừa về mà không bị vấp váp lần nào" - Cụ Nghi kể.

Cụ vừa dứt lời thì có tiếng xe máy vè vè xộc thẳng vào sân. "Vợ chồng thằng Hậu về rồi đấy" - mọi người lao xao. Trên chiếc xe Dream màu nâu là hai người đội mũ bảo hiểm kín mít. Phi xe vào giữa sân, người cầm lái về số không, gạt chân chống một cách thuần thục rồi được vợ dắt vào nhà. "Anh là Lê Đình Hậu phải không ạ?". "Vâng, tôi đây". Trước mắt chúng tôi là một người đàn ông cao chừng 1,55m, đậm người. Anh có khuôn mặt vuông chữ điền, sống mũi cao, nếu không bị tật ở mắt thì có thể nói là điển trai.

"Dạ thưa, anh chính là người có thể chạy xe máy khắp mọi nơi?" - tôi không nén nổi tò mò. "Vâng, không tin anh có thể lên xe để kiểm chứng luôn". Sau khi hướng dẫn một người hàng xóm của anh Hậu cách ghi hình, tôi lập tức leo lên xe anh Hậu, nói thật là cũng hơi "ca-mơ-run".

"Lần này là chở cán bộ Nhà nước, anh phải thật cẩn thận nhé" - mấy người hàng xóm trêu đùa. "Các bác yên tâm, em chạy xe 10 năm rồi chưa ngã lần nào mô. Đây lại là "địa bàn" quen thuộc của em thì lại càng không đáng lo". Hệt như người đi xe bình thường khác, anh Hậu chống chân trái xuống đất, còn chân phải đạp cần khởi động. Xe nổ, anh vào số rồi bắt đầu nhả phanh, mớm ga.

Ngoài lái xe, anh Hậu còn có thể nấu cơm, chăm sóc con, thậm chí đóng được cả võng.

Ngõ vào nhà anh Hậu là một con đường đất rộng chừng hơn 1m lại khá dốc và gạch đá ngổn ngang. Anh Hậu cứ "nhắm" đúng tim đường mà đi, tới đoạn gần cua thì anh cũng giảm ga nhấn phanh rồi vào cua rất "ngọt". Ra tới đường trải nhựa (rộng tầm 3m) thì anh bắt đầu tăng ga. Anh căn đường khá chuẩn, lúc nào xe cũng gần ở mép đường bên phải. Chạy được chừng 200m thì có một chiếc xe máy đi ngược chiều. Lập tức anh Hậu ép về bên phải, tránh ngon ơ.

Từ đây, anh Hậu bắt đầu tăng ga. Đồng hồ côngtơmét cứ nhích dần 30 rồi 40, 45 đến 50km/giờ. Đi thêm khoảng 400m nữa thì bất ngờ trước mặt có chiếc ôtô đi ngược chiều. Thú thật là lúc này tôi bắt đầu thấy hoảng vì chiếc xe kia to quá, chiếm gần hết bề rộng của đường, không biết anh Hậu có tránh được không. Trong giây lát, một ý nghĩ vụt qua "có khi phải... nhảy xuống trước!?".

Kể ra thì dài, nhưng sự việc chỉ diễn ra trong vòng 5-7 giây đồng hồ ngắn ngủi. Chỉ thấy anh Hậu ghìm phanh, nép hết cỡ vào phía lề bên phải và rồi chiếc ôtô phóng vụt qua. Khoảng cách giữa 2 xe vẫn tương đối an toàn. Khi mà đã được anh Hậu chở về căn nhà cấp 4 của anh, tôi vẫn chưa tin rằng mình vừa được một người mù chở đi chơi.

Chị Trần Thị Lợi, vợ anh kể: Mặc dù là người ở cùng xã Quỳnh Tam, song ban đầu khi nghe người dân kể chuyện anh Hậu mù ở xóm 4 có thể đi xe đạp, xe máy thì chị cũng rất nghi hoặc. Phải tới lúc nhìn thấy tận mắt, ngồi cùng xe thì chị mới tin là thật. Cũng chả biết trời đất run rủi thế nào mà chị yêu và lập gia đình với anh năm 2000. Chị Lợi nói tiếp, cũng chả riêng gì chị mà có rất nhiều người không tin chuyện chồng chị có thể lái xe máy. Và đã có nhiều cuộc cá cược nổ ra.

Đầu tiên là vụ giữa ông Lữ - Chủ tịch Hội Người mù huyện Yên Thành (Nghệ An) với một cán bộ ở UBND huyện. Ông Lữ sẽ mất 1 triệu đồng nếu anh Hậu không đi được xe máy, ngược lại thì ông thắng. Và khi chứng kiến trình độ chạy xe ngon lành của anh Hậu, anh cán bộ ở UBND huyện cười xòa và mời mọi người cùng ăn một bữa cơm, coi như "đền làng". Vụ thứ hai diễn ra ở Bà Rịa - Vũng Tàu năm 2003. Anh Hạp là một chủ tiệm vàng ở xã Xuân Bình nhận lời đánh cược với một chủ đại lý gas trong xã. Và khi thấy anh Hậu lên xe nổ máy thì ông chủ đại lý gas vội vàng... xin rút. Tất cả được một trận cười no bụng.

Phải chăng anh Hậu có khả năng "trời cho" là không nhìn thấy mọi vật song lại nhìn thấy... đường đi lối lại? Câu hỏi này tôi mang từ Hà Nội vào Nghệ An, tốn khá nhiều mồ hôi mới tìm ra câu trả lời...

 

Tập lái xe trong đêm

Năm nay tròn 30 tuổi, Lê Đình Hậu đã có tới 10 năm đi xe máy trong tình trạng hoàn toàn không trông thấy đường, vậy mà anh mới chỉ bị ngã xe một đôi lần. Trung bình mỗi ngày anh đi khoảng 20km - tính ra trong 10 năm anh đã đi không dưới 70 ngàn km! Con số không tưởng đối với một người mù cả hai mắt!

Kể lại thời gian tập xe của mình, anh Hậu cũng không giải thích được vì sao mình lại có khả năng kỳ lạ đến thế. Khoảng năm 1987-1988, trong một lần Hậu cùng anh trai đi nghịch ở bờ đê thì nhặt được một cục sắt tròn tròn. Người anh trai lấy gạch định đập vỡ xem bên trong có gì, không ngờ quả đạn nổ lấy đi đôi mắt của Hậu.

Cuộc đời dường như đổ ập trước mắt cậu bé. Đang từ một đứa bé hiếu động, nay suốt ngày Hậu chỉ ru rú ở nhà quanh quẩn trong 4 bức tường. Hoàn cảnh kinh tế vốn khó khăn, quanh năm cha mẹ lo cho gần chục miệng ăn đã đủ mệt nên Hậu cũng không được quan tâm chăm sóc nhiều. Chuyện đi học lại càng xa vời.

Hiếm hoi có một vài lần các anh lấy xe đạp đèo Hậu đi chơi. Song lúc các anh bận việc thì Hậu lại đành bó gối ngồi nhà. Và một ý định "điên rồ" xuất hiện trong đầu cậu bé là tập đi xe đạp. Mặc cho mọi người can ngăn, Hậu nhờ một người bạn đi xe đã thạo dắt đi. Thế rồi cứ căn theo hai hàng cây bên đường làng, Hậu chập chững được những vòng bánh xe đầu tiên.

Ban ngày do có nhiều người qua lại, khả năng va chạm cao nên đêm đêm, Hậu mới xách xe ra đường làng tập. Thời gian đầu do căn đường không chuẩn, Hậu liên tục phi xe xuống ruộng. Sau chừng 6 tháng thì Hậu đã nhớ được đường quanh nhà, vòng sang các thôn, xóm...

Khoảng năm 1993-1994 người anh cả mua được một chiếc xe Honda về chạy hàng. Hậu thèm lắm, không biết cảm giác đi xe máy nó như thế nào nhỉ. Mỗi lần được anh cho ngồi lên đi chơi, Hậu cố ghi nhớ cách nổ máy, rồi vào số... Thế rồi một đêm nhân lúc anh vắng nhà, Hậu lấy trộm chìa khóa rồi leo lên xe tập. Mặc dù đã thuộc lòng đường đi lối lại, song thi thoảng Hậu vẫn sa vào ổ gà, hoặc vũng nước mưa, thậm chí tông cả vào hàng cây bên đường. Sáng ra, người anh thấy xe của mình sau một đêm bỗng nhiên vỡ yếm, cong cần để chân... thì giận lắm, nọc Hậu ra đánh cho một trận nên thân.

Đòn roi không khuất phục được cậu em cứng đầu, thỉnh thoảng Hậu lại lấy trộm xe của anh trai để tập đi. Sau 3 tháng trời thì Hậu đi thành thạo đường làng ngõ xóm. Lúc ấy, dù ban ngày hay ban đêm Hậu cũng có thể phóng xe đi khắp làng trên xóm dưới. Nhưng một hôm, người anh quay ra vặn: "Mày kể như cũng giỏi đấy, nhưng chỉ phóng xe như thế thì lấy đâu ra tiền đổ xăng?". Câu hỏi này thực sự đã khiến cho Hậu lúng túng, không biết trả lời thế nào.

Cuối cùng, Hậu nghĩ phải kiếm việc gì mà làm thôi. Thông qua Hội Người mù của huyện, Hậu được người ta bày cho đi bán tăm tre, chổi đót, đũa... Thế là ngày nào Hậu cũng xăng xái đeo bọc tăm rồi leo lên xe đạp đi khắp làng bán. Được một thời gian thì người làng chẳng ai mua hàng của Hậu nữa, vì nhà ai cũng thừa thãi rồi. Hậu nghĩ cách, phải "mở rộng thị trường". Lắm người mách, phải ra chợ huyện, hoặc sang các xã bên thì mới có người mua. Thế nhưng, ngoài những con đường làng ngõ xóm thì Hậu chẳng còn biết đường chỗ nào khác nữa.

Những ngày buồn bã chán nản giống như khi bắt đầu biết mình bị mù lại ập đến, khiến cho Hậu cả ngày chỉ biết thui thủi một mình, chả buồn nói chuyện với ai. Nhiều người ở Hội Người mù huyện Quỳnh Lưu đến động viên Hậu học chữ nổi, tham gia các hoạt động văn hóa văn nghệ của Hội cũng chỉ giúp Hậu quên đi nỗi buồn trong chốc lát. Bởi anh lo cho tương lai, "nếu không tính kế mưu sinh thì chả lẽ suốt đời cứ ăn bám vào bố mẹ, các anh chị hay sao" - Hậu nghĩ như vậy.

Thấy cậu em rầu rầu, người anh cả không nỡ liền bảo Hậu thử lên xe đi sang các xã bên, còn anh sẽ ngồi sau "chỉ đường". Và thế là dân xã Quỳnh Tam cứ thấy hai anh em nhà nọ cưỡi trên chiếc xe cúp, người ngồi sau luôn miệng "sang trái, sang phải, cua, tránh ổ gà, phanh...". Sau đấy ít năm, các anh trai của Hậu lần lượt lập gia đình, còn trơ lại cậu em khiếm thị.

                                                                                         

Hằng ngày anh Hậu vẫn chở vợ con trên chiếc xe máy

Năm 2000, Hậu quyết tâm tự lập bằng cách vay mượn gia đình, người thân để mua một chiếc xe gắn máy với giá 6 triệu đồng làm phương tiện mưu sinh. Hậu lại nhờ một đứa cháu ngồi sau, dùng hai bàn tay đặt vào lưng, phía dưới mạng sườn để "chỉ đường". Phương pháp là hai cậu cháu thống nhất một loạt động tác. Gồm có đẩy lên nghĩa là tiến, hơi kéo lại là dừng, bấm mạnh ngón tay là phanh, bấm ngón tay trái là rẽ trái, bấm ngón tay phải là rẽ phải...".

"Đồng ý là có thể dùng tay để ra hiệu tiến, dừng, cua trái, cua phải... nhưng mà làm sao ước lượng được mình đang ở vị trí nào trên đường, hoặc giả đường to sẽ phải cua khác đường nhỏ, rồi thì đang cua mà gặp chướng ngại vật... thì làm thế nào?" - tôi thắc mắc. "Cũng chính vì thế mà chúng tôi mới phải tập với nhau, phối hợp sao cho thật ăn ý. Giả dụ bấu nhẹ phía bên trái là cua trái nhỏ thôi, bấu mạnh hơn thì cua rộng ra, mạnh hơn nữa thì mở cua hết cỡ... Ngoài ra, tôi còn có thể lắng nghe các phương tiện khác chạy để ước lượng khoảng cách an toàn. Cũng có thể là do... trời thương mà ban cho tôi khả năng ấy anh ạ" - anh Hậu giải thích.

Cứ tối tối nghe tiếng máy nổ là dân xóm 4 lại bảo nhau, thằng Hậu mù đang tập xe máy đấy. Hai cậu cháu cứ tập như thế suốt 3 tháng trời ròng rã thì trở nên thành thạo, có thể đi khắp huyện Quỳnh Lưu mà không gặp một va vấp nào. Thế là Hậu lại bắt đầu hành trình làm "dân buôn" của mình. Ban đầu, anh đi xung quanh huyện, tới nơi đông dân là đỗ xe máy, đeo túi hàng rồi để người cháu dắt đi bán dạo. Thậm chí, hai cậu cháu còn vào tận nhà người dân để bán.

"Thời kỳ ấy, chúng tôi sợ các anh Công an giao thông lắm (do người cháu “chỉ điểm”). Cứ thấy bóng dáng áo vàng là dừng lại, không đi tiếp nữa hoặc quay đầu đi chỗ khác. Lắm hôm chạy trên quốc lộ 1A mà phía đầu huyện có một tổ Cảnh sát giao thông, xuống cuối huyện lại có một tốp khác, chúng tôi phải ngồi nghỉ giữa đường chờ đến tối các anh ấy về hết thì mới dám đi tiếp" - anh Hậu kể.

Lấy vợ xong, anh Hậu vẫn chạy chợ bình thường. Trong vòng 6 năm, anh chị sòn sòn đẻ tới 4 đứa con 2 trai 2 gái. Gánh nặng mưu sinh vì thế mà càng đè nặng lên đôi vai hai vợ chồng. Nhà có vài sào đất, chị nai lưng ra làm quần quật mà chả đủ ăn. Anh Hậu ngày ngày đi bán tăm vẫn phải chia tiền lãi cho cậu cháu. Sau nhiều lần bàn bạc, anh quyết định phải chuyển giao nghề "hoa tiêu" cho chị.

Không biết có phải do hợp nhau mà chỉ trong vòng hai đêm, tất cả những động tác ám hiệu chỉ dẫn cho anh Hậu lái xe, hai vợ chồng đã tập nhuần nhuyễn. Vậy là bắt đầu cuộc đời "di gan" của hai người.

 

“Không liều thì không được anh ạ”

Sau khi sinh được cháu đầu lòng, công việc bán buôn ở trong tỉnh ngày càng trở nên khó khăn. Hai vợ chồng phải bôn ba khi thì ngược lên Thanh Hóa, Ninh Bình lúc lại lộn về Hà Tĩnh, Quảng Bình... thuê nhà trọ để bán hàng.

Anh Hậu vẫn còn nhớ cái lần đầu tiên anh cùng vợ chở một tải hàng lớn để chạy vào TP Hà Tĩnh. Người anh cả vạch lộ trình từ Quỳnh Tam chạy ra Quốc lộ 48 chừng 13km thì rẽ phải ra Quốc lộ 1A chạy gần 60km nữa thì tới TP Vinh, cứ thẳng đường chạy thêm 48km nữa thì tới TP Hà Tĩnh. Quãng đường ước tính lên tới 120km, đối với nhiều người mắt sáng thì quãng đường ấy chẳng thành vấn đề nhưng đối với vợ chồng anh Hậu thì dường như là cả một quả núi, muốn vượt qua đâu phải dễ dàng.

Tính đi tính lại, hai vợ chồng vẫn quyết định phải chạy bằng được vào tới nơi, để sáng sớm hôm sau còn bán hàng cho kịp hội chợ. Vậy là, 4 giờ sáng chị đã lọ mọ dậy cơm đùm cơm nắm, lại nhét thêm 2 chai Lavie nước mưa để khi khát thì uống. Đi được mấy chục kilômét thì chị thấy trước mặt có một tổ cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ liền vội vàng "làm tín hiệu" cho anh Hậu phanh lại rồi tìm bóng râm... "hạ trại". Cả hai ngồi chờ đến trưa, khi tổ Cảnh sát giao thông thay ca thì mới dám tiếp tục lên đường. Đi thêm được vài chục kilômét nữa thì trời đổ mưa rào. Mưa như trút nước, những ngọn mưa như ngọn roi quất thẳng vào mặt hai vợ chồng khiến tay lái của anh Hậu phần nào bị chuệch choạc. Không dám liều, cả hai lại tìm một nhà dân nhờ trú mưa. Cứ thế, đến xẩm tối thì họ mò được tới Hà Tĩnh.

Thế nhưng, được một thời gian thì công việc buôn bán trở nên khó khăn, vì xuất hiện rất nhiều người cùng bán hàng như vợ chồng anh Hậu. Thế là cả hai phải tính kế phiêu dạt đi nơi khác.

Được một người bà con mách, vào hẳn các tỉnh phía Nam sẽ có khả năng bán buôn tốt hơn. Vậy là hai vợ chồng ôm theo quần áo, đồ dùng sinh hoạt cá nhân và cả một tải hàng nhờ xe khách chở vào. Điểm dừng đầu tiên là ở tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Tại đây vợ chồng anh Hậu may mắn gặp được một người đàn ông vì quý mến mà đã nhận anh Hậu làm anh em kết nghĩa. Cũng ở đây đã xảy ra một chuyện cười ra nước mắt.

Số là thấy anh Hậu mù mắt, được vợ ngồi sau chỉ đường mà đi xe máy siêu quá, mấy cậu thanh niên ở khu trọ cũng bắt chước. Cậu ngồi cầm lái lấy dải khăn bịt mắt lại, một cậu ngồi sau ôm mạng sườn để "chỉ đường". Song lần nào cũng chỉ đi được chục mét thì hoặc đổ xe, hoặc đâm vào cây cối, cột điện sứt sát cả tay chân.

Hơn một năm sau, khi mà nhiều bà con ở Vũng Tàu bắt đầu quen với vợ chồng anh Hậu mù bán đũa thì cả hai lại phải tiếp tục lên đường “kiếm thị trường” mới. Lần này vợ chồng anh mang hàng, rong ruổi khắp TP HCM. Tình trạng giao thông như nêm cối ở cái thành phố đông dân nhất cả nước cũng không ngăn được bước chân vợ chồng anh Hậu.

Trong 10 năm qua, anh Hậu đã đi một quãng đường lên tới 70.000km.

Từ khi nghe chuyện anh mù đi xe máy, cho đến khi trực tiếp chứng kiến, rồi ngồi phía sau cho anh đèo, lúc nào tôi cũng có cảm giác rờn rợn. Bởi nếu để ý một chút thì mỗi ngày, ở nước ta xảy ra hàng chục vụ tai nạn giao thông lớn nhỏ khiến không ít người bị thương, kẻ bị chết - mà hầu như tất cả đều do người mắt sáng gây ra cả.

Ông Trần Văn Hưởng, Phó chủ tịch Hội Người mù Việt Nam khi nghe tôi khẳng định chuyện anh mù đi xe máy là có thật cũng chép miệng: "Thế thì anh ấy tài quá, nhưng mà đi hàng trăm kilômét như vậy thì quả là liều lĩnh". Rồi đến ông Đức, Chủ tịch Hội Người mù tỉnh Nghệ An cũng có chung suy nghĩ, có lẽ phải dũng cảm lắm thì mới dám đi như thế.

Chị Lợi, vợ anh Hậu tâm sự, mặc dù đã tập thành thục với nhau rồi nhưng mấy hôm đầu cùng anh rong ruổi khắp Nghệ An bán tăm tre, đũa tre chị cũng run lắm. Lúc nào chị cũng bắt anh đi với tốc độ chừng 20-30km/giờ thôi. "Anh bảo người mắt sáng còn sợ khi đi xe máy trên quốc lộ nữa là người mù. Nhưng vì miếng cơm manh áo, chúng tôi không đi thì để 4 đứa trẻ chết đói à. Thế là cũng đành nhắm mắt đưa chân anh ạ...".

Chính quyền địa phương, rồi thì Hội Người mù trên huyện, trên tỉnh cũng đã cho gia đình chị vay vốn để làm ăn. Thế nhưng nào là phải sửa nhà cho mẹ già, rồi thì phẫu thuật cho đứa con gái... ngày càng lạm vào số tiền được vay của gia đình. Hiện tại, số nợ của gia đình đã lên tới 40 triệu đồng mà không biết lấy đâu ra để trả. Dạo này chị Lợi lại đau ốm liên miên, thế nên ngày ngày đứa con gái lớn phải cùng cha bắt xe đò đi bán khắp các huyện, xã lân cận.

Mặc dù đã hết sức cố gắng để... lánh mặt các anh cảnh sát giao thông, song vợ chồng anh Hậu vẫn thỉnh thoảng cũng bị tuýt còi. Thế là cả hai lại xuống trình bày, xin xỏ. "Cũng may các anh Công an thông cảm cho hoàn cảnh nhà em mà tha cho đi. Nhưng các anh cũng nhắc là lần sau không được liều lĩnh như thế nữa".

Chia tay chúng tôi, anh Hậu tâm sự: "Cho tới năm 2003 thì anh phải giục chị tập lái, rồi đi lấy bằng để thi thoảng anh mệt thì chị có thể đổi lái. Bây giờ chủ yếu là chị ấy cầm lái thôi, tôi cũng nhẹ gánh được phần nào. Nhưng sức khỏe chị ngày càng yếu dần, chả biết còn đi được đến bao giờ nữa..."

 

 

Nguồn: ANTG
 
 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét