Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

20/7 NGÀY KÝ ỨC ĐỜI CẢNH SÁT:"TÔI LÀ NGƯỜI ĐI CHÔN NÓ"


                        
                                                            Cổng nhà tạm giữ công an t/p Vinh (minh họa)

Hôm nay 20/7 ngày thành lập lực lưỡng Cảnh sát nhân dân.Xin tri ân những người có công với tôi.và cũng xin nhắc lại những tháng ngày chó chết trong đời làm Cảnh sát...

đời là vậy,hình như trời cũng có mắt thì phải

        Tuổi hắn đầu "năm" 1958 bằng tuổi tôi .Hắn mang xắc cốt làm cảnh sát khu vực từ khi mới vào ngành công an,đã gần ba mươi năm công tác rồi,nó cũng chỉ loanh quoanh luẩn quẩn có hai phường,như gà ăn cối xay vậy .Hắn mà cởi quần áo ra ,nhìn đôi chân  như hai chiếc đũa xóc củ khoai dựng lên,thân người như lực sỹ xì ke,tóc lại lưa thưa,dựng ngược,đôi mắt loem nhoem,Những lúc có màu he he cay cay nghĩa là nó đã có chén vào rồi .lúc cười để lộ bộ răng vàng khè vì cái tật nghện thuốc lâu năm .Thuốc lá và rượu là hai thứ không thể thiếu được đối với nó

         
Thời điểm lúc anh em họ hàng nhà nó ở trong huyện Diễn Châu bắt đầu phất lên làm quan,nó cũng biết cướp thời cơ chạy lấy chạy để,xin ,và được vào học cái lớp Luật ba năm,lớp này học ở trường ,thi ở quán .Cuối cùng thì nó cũng có một cái bằng Cử nhân luật !.Lợi thế có đồng huơng huyện làm to,nhờ chạy chọt,nên nó cũng lên được cái chức Phó rồi lên Trưởng công an phường hẳn hoi

        Chà láo quá! Nó thầm suy nghĩ như thế,bây giờ nó coi mười mấy thằng lính bên dưới  như con tôm con tép,Hắn nói:Trách nhiệm của tôi là to nhất trong cái công an này,tôi phải chịu trách nhiệm với cấp trên đối với các sai phạm của các anh,các anh làm sai cấp trên chửi tôi chứ không phải chửi các anh ...Các anh là công an mà làm việc không bằng một thằng dân quân!

       
Thật đen đủi cho tui!Cái dịp nó được lên làm quan phường thì tui cũng được điều chuyển về ở với nó .Thoạt đầu trông nó tui đã thấy khó chịu rồi,huống gì tui nhìn nó lại càng không tiêu hóa được .Có lẽ vì tui đã sống nhiều nơi đi đây đi đó rồi nên nó trông tui còn khó chịu hơn nhiều thì phải .Nó giả bộ tâm tư với tui:

     -Anh ở trên tỉnh trên thành thì oai và sướng hơn nhiều,về đây thì gặp nhiều khó khăn đấy,ở đâu thì phải theo đó thôi .Mình ở đây mười mấy năm rồi,chưa bao giờ được đi đây đó .

      Như để ra oai cho biết "Ai là tao" Có một hôm ngay trước mặt các quan chức ủy ban phường,hắn đã đuổi thẳng cẳng tôi về trong một lần đi bảo vệ lễ kỷ niệm 10năm thành lập phường lúc 19h,với lý do đến muộn!,nhưng đâu có muộn {trên bảng ghi đúng 19h có mặt...}Hắn dõng dạc ra lệnh một chú khác thay vị trí tui. Hôm đó mặt hắn đỏ gay,đi lên đi xuống  sắng sốt,như có vẻ lo lắng lắm

       
Đầu giờ chiều,gã cầm sọt rác đi qua phòng ngủ tui,ngó vào gã gằn giọng:

       -Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không?mặc quần áo vào!?

       Nhưng thật ngớ ngẩn lúc đó gã cũng đang mần một cái quần đùi cũ rích loại 10ngàn bán ở chợ Vinh,tui hỏi thế anh mặc cái gì đấy? gã nhìn xuống đầu gối rồi ...im lặng .Tức mà trêu chọc hắn,cười mà ra nước mắt.

       Chuyện còn dài dài,Có lần lão uống rượu đâu về mà lão chủi nhau với ông phó tưng bừng,ông phó tức quá không biết làm thế nào liên bảo "Cặc tao đây này" rồi chủi nhau ầm ầm,tui thấy vui quá liền mần một gậy cao su đứng nép sau cửa chờ khi xô xát là vô hôi liền.

       Cấp trên chẳng lạ gì lão nghiện rượu,nhưng vì nay lão có tý chức vụ nên liền triệu tập và yêu cầu bỏ rượu,lão cẩn thận nhẹ nhàng giữa buổi đi đến nhà anh Đ mần vài chén là chuyện thường xuyên,trước khi đi uống rượu trộm lão không quên dặn trực ban:

        -Có ai hỏi tôi bảo tôi sang làm việc bên ủy ban nha!

Có một lần tui vô tình thấy lão vô quán gội đầu cắt tóc,lão đã cẩn thận đội mũ bảo hiểm,đổi xe người khác đi nhưng tui vẫn phát hiện ra,để chứng minh tui chờ lão vào rồi giả vờ đi qua e hèm cốt để lão nhìn tui,và thế là lão bảo:Ngứa cái đầu quá,tui nghĩ trong bụng không biết lão ngứa đầu lão hay ngứa đầu thằng cu đây!

         Hắn còn là tác giả hồ sơcủa một đồng nghiệp công tác ở PA2...bị buộc thôi việc oan,chỉ vì cái thói mất dạy vô đạo đức,không có tình nghĩa của nó

        
Lão ghét tui như đĩ ghét công an,lão không tìm được cớ gì để hành hạ,lão tính đến quyền hành cấp ủy,trưởng phường .Ba năm liền lão xếp tui loại 4!và bảo rằng:Đã thống nhất trong ban chỉ huy và cấp ủy! Tôi đem thắc mắc:tôi không bị kỷ luật mà xếp tôi loại 4,lão bảo:đây là thống nhất của cấp ủy .Tôi hết đường ,đem cái vô lý này lên cấp trên nữa nhưng rồi cũng chẳng ai nhòm ngó gì 

        Biết mình thấp hơn trời phải đi còm,tránh voi chẳng xấu mặt chàng tui hạ nước van xin lãnh đạo cấp trên,thành thật xin lỗi,cho được hạ xuống loai 3.Nhưng rồi giống như chỉ nói cho hay thế thôi chứ hóa ra cấp thành phố cũng một giộc như lão       

Tức quá!Tui về chỉ thẳng vào mặt lão:Anh là người không có đạo đức lãnh đạo,trời sẽ có mắt,anh rồi cũng chết,anh không chết thì đời con anh cũng bị trời phạt,bệnh tật sẽ hành hạ anh,vợ con anh

Thế mà chuyện lại có thật,sau đó ít ngày.lão lăn ra ốm ,căn bệnh ung thư gan bắt đầu hành hạ giai đoạn cuối . lâu nay lão cứ giấu đi,có lẽ lão chờcái vụ gắn cho lão cái hàm trung tá,xong xuôi lão ra một hiệu ảnh xịn nhất của thành phố chụp ngay mấy kiểu ảnh chân dung phóng to với mũ bằng hàm trung tá với kỷ thuật vi tính đã vẽ ra một chân dung lão cực kỳ oai phong lẫm liệt.Xong đâu vào đấy lão tiến thẳng ra bệnh viện Hà nội nằm nhưng nằm chưa được một tháng thì số phận của lão phải Botay.com

      
Vào ngày này cách đây 4 năm ,thằng Phương bảo với tôi:Chú Hu... không thể qua  được,lúc đó trong tủ hồ sơ của tôi đang còn một lá đơn tố cáo ông thủ truỏng của tôi là lão định gủi cho ban giám đốc.Nhưng bây giờ gủi đơn thì không thể được rồi,tôi luẩn quẩn,tại sao lại thế này?Tôi không tin đó là sự thật nhưng nó đã hiển nhiênlà sự thật rồi!Tôi quyết định rủ ông phó đi cùng với tôi lên thăm.Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi đưa cho lão một phong bì trong đó có 100ngàn để thăm hỏi

        Ít ngày sau đó,theo yêu cầu của gia đình,ban giám đốc thông báo cho lão quyết định thôi việc,không ngoài mục đích được nhận một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh là hơn 200 triệu

          Hắn trút hơi thở cuối cùng.cũng sau cái ngày 20/7 ngày thành lập lực lưỡng cảnh sát  mà nó được hưởng  cuối cùng, cái đời cảnh sát chó chết của nó

        
Như trời đã sắp xếp,vào một buổi già nửa đêm,chính tôi là người cùng với ông thầy cúng đi làm lễ động thổ đào huyệt .Trưa hôm sau khiêng cái quan tài lạnh ngắt và cuối cùng là một xẻng đất chỉ giành để  chôn một người mà tôi cho là người không đội trời chung với tôi

       Xã hội đã qua bao thăng trầm,cuộc sống của người làm Cảnh sát cũng chẳng đổi thay được mấy.Nó đã yên vị dưới đất muôn năm.Kẻ còn sống tuy đã thoát khỏi chì chiết của cấp trên.Nhưng dư âm một xã hội bất công vẫn còn dai dẳng.

       Tao hận mày suốt đời,dù mày đã chết!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét