Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

30/4 : ÔNG BÙI TÍN VÀ CHUYỆN 3 ÔNG HỌ BÙI TRƯA 30/4

                                                     
                                                         
Tổng thống Dương văn Minh
  

Chuyện ngày 30/4 kể cả đời cũng không hết.Khi giải phóng xong người ta về tắm giặt thay quần áo rồi ngồi thong thả ăn một bát phở.Khi đã no nê người ta bắt đầu ôn nghèo kể khổ.Nhưng cái chuyện thích tiếng tăm thì ra là đề tài muôn thưở,anh nào cũng thích láo một tý
Chẳng ai lạ gì chuyện cãi nhau về chuyện anh nào cũng bảo tôi là người lái xe tăng húc đổ cánh cửa dinh Độc lập.
Rồi cả hai anh,anh nào cũng bảo tôi viết lời đầu hàng cho tổng thống Dương Văn Minh.
Rồi cả hai anh đều nói tôi là người yêu cầu tổng thống Dương văn Minh đầu hàng
Vân vân và v v

Hôm nay 30/4 Ông Bùi Tín có bài viết nói về sự kiện 30/4/1975 có đoạn viết rằng:

Là một người chứng kiến tại chỗ, tôi buộc lòng phải lên tiếng, không hề vì động cơ cá nhân.

Tôi giữ thái độ trung thực, tôn trọng sự thật đúng như nó có, không tô vẽ gì thêm - không tự vẽ thêm râu ria - cũng không để ai khác nhận vơ những điều chính tôi đã phát biểu.

Trong tài liệu nói trên của Bộ Tổng tham mưu, không hề nói gì đến chuyện tôi, Bùi Tín, lúc ấy là Thượng tá QĐND, cũng là cán bộ cao cấp duy nhất chứng kiến sự đầu hàng của nội các Dương Văn Minh vào buổi trưa và xế chiều ngày 30-4-1975 tại «Dinh Độc Lập».

Tôi không hề mảy may có ý tranh dành tiếng tăm hay vinh dự gì trong thời điểm lịch sử này.

Biết bao liệt sỹ của 2 bên đã nằm xuống, trong đó có nhiều bạn thân, đồng đội, anh em, con cháu trong dòng họ của tôi. Việc tranh dành công trạng là điều tôi coi là xấu xa đáng sỉ nhục.

Nhưng lịch sử là lịch sử. Sự thật lịch sử cần tôn trọng tuyệt đối. Nói sai lịch sử về một số chi tiết có thể gây nghi ngờ về nhiều điều lớn hơn.

Do có những nhận định mang tính chất bôi xấu, vu cáo là tôi đã tự nhận là người nhận đầu hàng của tướng Dương Văn Minh, thậm chí cho là tôi không hề có mặt ngày 30-4 ở Dinh Độc Lập, nên tôi thấy cần nói rõ sự thật chân thực là như sau:

-Tôi đến Dinh Độc lập cùng Trung tá Nguyễn Trần Thiết - phóng viên ban biên tập quân sự của báo QĐND - lúc 12 giờ rưỡi trưa ngày 30-4-1975, sau khi đoàn cơ giới của Lữ đoàn xe tăng 202 của Quân đoàn 2 đột nhập vào trong sân;

-Tôi và Trung tá Thiết ra ngoài cổng Dinh hỏi chuyện vài thanh niên cưỡi xe gắn máy đang tò mò xúm quanh mấy xe tăng, rồi vội vào cùng đi khắp các tầng, các phòng của dinh Độc Lập. Xong chúng tôi tìm ngay chỗ ngồi viết bài tường thuật để gửi gấp về Hà Nội, vì biết rằng ngoài tòa soạn đang mong chờ cho số báo in ngay tối nay.

-Tôi đang viết bài thì Trung tá Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ đoàn 202 và Trung tá Nguyễn Văn Hân, trưởng Ban Bảo vệ của Quân đoàn 2, cùng đến yêu cầu tôi vào gặp nội các Dương Văn Minh. Tôi từ chối việc này, vì tôi không được giao trách nhiệm, lại đang chăm chú lo viết bài báo. Tôi trả lời 2 trung tá: «Các anh nên đưa 1, 2 người ra đài phát thanh để công bố tin toàn thắng đi, nên làm gấp để cả nước và thế giới biết». Sau này gặp lại anh Tùng, tôi mới biết 2 anh trung tá ấy cùng nghĩ rằng cấp trung tá chỉ là cán bộ trung cấp, nên việc làm không đủ giá trị theo quân phong quân kỷ. Họ cần ý kiến một cán bộ cao cấp, mà lúc ấy không có một ai khác là tôi, họ biết tôi là cấp thượng tá, là phó tổng biên tập báo QĐND.


Một số trích dân trên báo mạng cho thấy:

Theo nhà báo Nguyễn Trần Thiết, người đi cùng Bùi Tín trên suốt chặng đường vào dinh Độc Lập, khi ông cùng Bùi Tín vào dinh thì được Thiếu tướng Nam Long, phái viên Bộ Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, và Đại tá Công Trang đón tiếp. Còn khi Tổng thống Dương Văn Minh đọc tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh thì đoàn nhà báo còn đang ở sở chỉ huy quân đoàn 3 đóng tại Củ Chi.

Nguyễn Phú Ðức (nguyên cố vấn của tổng thống chính quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu, tổng trưởng ngoại giao năm 1973). Trong sách có đoạn thuật lại diễn biến trưa 30-4-1975 :Trung tá Bùi Quang Thận - chỉ huy lữ đoàn xe tăng - cùng với hai người lính tăng trong tay lăm le tiểu liên AK-47 và Bùi Tín - phó tổng biên tập báo quân đội
Nhân Dân - chạy nhanh qua sân bước lên cầu thang lớn rồi xông vào phòng tổng thống như cơn gió lớn...".

Nhưng tác giả đã nhầm lẫn trung úy đại đội trưởng Bùi Quang Thận với trung tá chính ủy lữ đoàn 203 Bùi Văn Tùng. Và lại càng không có chuyện đại tá Bùi Tín "xông vào phòng tổng thống như cơn gió lớn" vào khoảnh khắc đó. Những người đầu tiên vào dinh đều là sĩ quan cấp úy và chiến sĩ quân giải phóng thuộc lữ đoàn tăng 203, trung đoàn bộ binh 66 và trung đoàn đặc công biệt động 116. Ðến ít phút ngay sau đó là trung tá chính ủy Bùi Văn Tùng, sĩ quan quân giải phóng có cấp bậc cao nhất trong dinh lúc đó.

Như vậy, trong khoảnh khắc lịch sử tại dinh Ðộc Lập trưa 30-4-1975 chỉ có hai ông họ Bùi là Bùi Quang Thận (người cắm cờ) và trung tá Bùi Văn Tùng (người tiếp nhận đầu hàng). Ông họ Bùi thứ ba là Bùi Tín lúc ấy còn ở cách dinh cả chục cây số nên không thể có vai trò gì trong khoảnh khắc lịch sử ấy cả. (Thật ra, ông Bùi Tín có xuất hiện tại dinh Ðộc Lập chiều hôm đó và đã phỏng vấn tướng Dương Văn Minh cùng một số thành viên nội các, nhưng ông đến khi mọi chuyện đã xong xuôi).
(Các trích đoạn lấy từ nhiều nguồn trên intenet)

Xem:AI VIẾT LỜI ĐẦU HÀNG CHO TT DƯƠNG VĂN MINH ?


 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét