Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

21/4 - NHẮC NHÀ BÁO BÙI TÍN - GIÀ LẮM RỒI

                                               


BÙI TÍN

Bùi Tín
(sinh năm 1927) là một nhân vật bất đồng chính kiến người Việt, từng là phó tổng biên tập của báo Nhân Dân, đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Ông là con của Bùi Bằng Đoàn, nguyên Thượng thư Bộ Hình của triều đình Huế và nguyên Chủ tịch Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông học ở Huế.

Trong Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông trở thành người hoạt động chính trị về mặt báo chí. Sau đó ông gia nhập Việt Minh. Ông đã chiến đấu trên hai mặt trận: cầm súng như một người lính (ông nhập ngũ năm 18 tuổi) và viết lách như là một nhà báo của Quân đội Nhân dân Việt Nam với bút danh Thành Tín. Theo các tài liệu công bố tại Hoa Kỳ, Bùi Tín có tham gia trong việc phỏng vấn các tù nhân Hoa Kỳ  và ngoài ra có tham dự việc lấy lời khai của John McCain.

Bùi Tín đã có mặt ở dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4 năm 1975 với tư cách phóng viên chiến trường. Sau chiến tranh, ông giải ngũ, tiếp tục viết báo, làm đến Phó tổng biên tập báo Nhân Dân, kiêm Tổng biên tập tuần báo Nhân Dân Chủ Nhật.

Tháng 9 năm 1990 Bùi Tín sang
Pháp
dự hội hàng năm của báo  (Nhân Đạo), rồi quyết định xin tỵ nạn tại Pháp, với lý do là để đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền theo cách của ông

Ông tín thuộc thành phần bảo thủ chống lại việc cải cách, đổi mới của việt nam lúc đó (1989)


Trích bài viết hôm nay của Buitinblog

Kỷ niệm Ngày thành lập Hội nhà báo VN 21-4, nhớ về các bạn đồng nghiệp trẻ
..........
"...Tôi biết một số bạn vong niên nhà báo trong nước đang gặp khó khăn chồng chất. Mấy năm qua, không ít bạn quý của tôi gặp nạn. Nghề luật sư và nghề làm báo đang là 2 nghề gian nan nhất...

Tôi biết rất rõ các bạn ở báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Ðộng, Tổ Quốc, Du Lịch, Pháp Luật, Văn Nghệ, Tia Sáng, VN Net…tuy mỗi báo đều bị đặt dưới quyền chỉ đạo của một tổ chức của đảng CS - đều có người bị bắt, bị truy tố, bị tù, bị mất việc, bị rút thẻ nhà báo, bị bao vây, đe dọa, bị trả thù, bị thất nghiệp và sạt nghiệp. Hai năm qua là 2 năm đen của làng báo ta.

Tôi hiểu các bạn nhà báo vong niên của tôi rất thấm thía nhận rõ qua lịch sử báo chí nước ta rằng thời phong kiến và thực dân cho báo chí tư nhân phát triển tự do hơn hẳn hiện tại. Nhưng xin chớ ai buồn nản, qua bức thư ngắn vừa nhận từ trong nước, các bạn «trẻ» của tôi rất thích thú trước sự xuất hiện hàng loạt báo chui: Tự do Ngôn luận, Tự do Dân chủ, Tổ Quốc, mạng Bauxite VN.info, Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, và hàng loạt Blog mang tên vui, rất ngộ: Người Buôn Gió, Mẹ Nấm, Bút Lông, Bố Cu Hưng, Da Beo, Anh Ba Sài Gòn, Thằng Bờm, và đặc biệt là Anh Ba Sàm, mang thêm cái tên Thông tấn Xã Vỉa Hè mà rất cập nhật, chững chạc, có tay nghề không «vỉa hè» chút nào..."

LÙM XÙM 3 ÔNG HỌ BÙI TRONG NGÀY 30/4/1975

Trong các hồi ký và bài viết của mình kể từ khi tỵ nạn tại Pháp, ông tự nhận là Đại tá và là sĩ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam có mặt sớm nhất tại dinh Độc Lập, là người đi cùng đơn vị xe tăng đầu tiên đâm đổ cổng Dinh Độc Lập, và là người trực tiếp chấp nhận tuyên bố đầu hàng của Tổng thống
Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh vào ngày 30 tháng 4 năm 1975

Nguyễn Phú Ðức (nguyên cố vấn của tổng thống chính quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu, tổng trưởng ngoại giao năm 1973). Trong sách có đoạn thuật lại diễn biến trưa 30-4-1975 :Trung tá Bùi Quang Thận - chỉ huy lữ đoàn xe tăng - cùng với hai người lính tăng trong tay lăm le tiểu liên AK-47 và Bùi Tín - phó tổng biên tập báo quân đội Nhân Dân - chạy nhanh qua sân bước lên cầu thang lớn rồi xông vào phòng tổng thống như cơn gió lớn...".

Nhưng:

Thấy ngay là tác giả đã nhầm lẫn trung úy đại đội trưởng Bùi Quang Thận với trung tá chính ủy lữ đoàn 203 Bùi Văn Tùng. Và lại càng không có chuyện đại tá Bùi Tín "xông vào phòng tổng thống như cơn gió lớn" vào khoảnh khắc đó. Những người đầu tiên vào dinh đều là sĩ quan cấp úy và chiến sĩ quân giải phóng thuộc lữ đoàn tăng 203, trung đoàn bộ binh 66 và trung đoàn đặc công biệt động 116. Ðến ít phút ngay sau đó là trung tá chính ủy Bùi Văn Tùng, sĩ quan quân giải phóng có cấp bậc cao nhất trong dinh lúc đó.

Như vậy, trong khoảnh khắc lịch sử tại dinh Ðộc Lập trưa 30-4-1975 chỉ có hai ông họ Bùi là Bùi Quang Thận (người cắm cờ) và trung tá Bùi Văn Tùng (người tiếp nhận đầu hàng). Ông họ Bùi thứ ba là Bùi Tín lúc ấy còn ở cách dinh cả chục cây số nên không thể có vai trò gì trong khoảnh khắc lịch sử ấy cả. (Thật ra, ông Bùi Tín có xuất hiện tại dinh Ðộc Lập chiều hôm đó và đã phỏng vấn tướng Dương Văn Minh cùng một số thành viên nội các, nhưng ông đến khi mọi chuyện đã xong xuôi).

Theo nhà báo Nguyễn Trần Thiết, người đi cùng Bùi Tín trên suốt chặng đường vào dinh Độc Lập, khi ông cùng Bùi Tín vào dinh thì được Thiếu tướng Nam Long, phái viên Bộ Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, và Đại tá Công Trang đón tiếp. Còn khi Tổng thống Dương Văn Minh đọc tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh thì đoàn nhà báo còn đang ở sở chỉ huy quân đoàn 3 đóng tại Củ Chi.

Trích dẫn này thay cho lời kết

Tôi là người Việt Nam, sống tại Việt Nam, nhìn đời bằng con mắt người Viẹt Nam, đọc báo thì tất cả bằng Tiếng Việt Nam (dùng công cụ translate của Google), trang nào bị chặn thì tôi “vượt tường” tôi đọc. Có báo ca ngợi, có báo đả kích “chế độ’ Việt Nam tôi cũng đọc hết, nhưng thực sự đọc các bài báo của ông Bùi Tín tôi thấy ông “học cao”, “hiểu rộng” nhưng lời văn ngòi bút của ông viết có sự không “học cao hiểu rộng” hoặc của ông rộng quá tôi không hiểu được. Văn của ông có sự hằn học, bôi xấu là chính nên tôi tìm xem ông thế nào?

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét