Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Thơ AI ĐI XA MÔ ĐÓ...

Đất có người ,mưa có bão
Dập dồn dạo ấy quê tôi
Đường vô,bạn đã một thời
Trong gian khổ vẫn sáng ngời tình nghĩa
Xứ Nghệ,xứ nghèo như thế
Một đời vạn dặm bể sông
Người tài đi xa,còn nhớ không?
Dăm câu thơ cũng là lòng chung thủy
Người ở lại ân tình tri kỷ
Bởi vì câu ví dặm đò đưa
Ân tình sông quê ban trưa
Thuyền vẫn đậu như thưở thời xưa cũ
Giòng Lam quyến rũ
Núi Hồng xanh,phủ bóng ban chiều
Muốn bạn về mang một tình yêu
Quê ta đó sắp hết thời đói khổ
Đường vô trong nớ chẳng loanh quanh
Ngái ngôi chi một chuyến lữ hành
Về Cửa lò biển xanh lồng lộng
Cổng không chốt,lối vào mở rộng
(Cổng chốt)
Cửa chẳng rào ồ!đẹp quá Tương dương
!(Cửa rào)
Hết chua ngoa,ơi cô gái Đo lường
(Đô lương)
Trai Cát ngạn bây giờ hơi lịch sự
Cầu đã thông chẳng bao giờ Cấm nữa
(Cầu cấm)
***
                         

Vẫn Rực lửa!
Quê mình-Quê Bác-Quê choa.
Hỡi những "Nghệ kiều" quê ta
Dù có đi xa vạn dặm
Mảnh đất quê mình nghĩa nặng tình sâu
Đồng hương có nhau
Để rồi ôn nghèo kể khổ

Đ
i xa nhớ biết đường về
Mảnh đất xứ Nghệ Miền quê ân tình.
       

                           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét