SỰ THẬT VỤ NHÀ BÁO “TỐNG TIỀN CẢNH SÁT”: Vu khống đồng nghiệp để “bảo kê”- Đớn đau “đạo đức nghề nghiệp”
Xem Một nhà báo tống tiền cảnh sát
|
|
|
Trớ trêu thay, sau khi báo Đời sống & Pháp luật kiểm tra sự việc thì hoá ra “ người trong cuộc” (Thiếu tá Nguyễn Văn Khải - Đội trưởng Đội TTKS, Phòng PC 16, Công an tỉnh Khánh Hoà) hoàn toàn không cáo buộc P.V báo Đời sống & Pháp luật, còn vị giảng viên ĐHSP Huế khi làm việc với vị CSGT này lại xưng danh là trưởng Văn phòng Đại diện báo Pháp Luật tại Huế (trong số các báo hiện nay, chỉ có tờ báo của P.V viết bài báo nói trên đang công tác mang tên báo Pháp Luật) chứ không phải là mạo xưng trưởng Văn phòng Đại diện báo Đời sống & Pháp Luật tại Huế như bài báo viết “theo lời kể của người trong cuộc” nêu trên. Vì sao Nguyễn Đức Hiển -một P.V đã từng có rất nhiều sai phạm của báo Pháp Luật (TP Hồ Chí Minh) nhưng vẫn được đề bạt làm Phó Tổng thư ký Toà soạn - lại có thể “đổi trắng thay đen” sự việc như vậy? Điều này rất cần được các cơ quan chức năng làm rõ. |
Thông tin “giật gân”...
Theo 2 bài báo được đăng trên báo Pháp luật (TP HCM) thì sự việc được Nguyễn Đức Hiển “tường thuật” như chính Hiển được chứng kiến, đại thể như sau: Vừa qua, P.V Hồ Anh Thắng của báo ĐS&PL cùng Đậu Minh Long - giảng viên trường ĐHSP Huế đã đi một loạt tỉnh ở nam miền Trung để điều tra về tình trạng “mãi lộ” của CSGT, sau đó dùng những bằng chứng này để “tống tiền”. Bài báo viết: “Cả hai đi xe hơi bốn chỗ hiệu Mazda, biển số 75L-5136. Họ xưng tên là Thắng và Minh Long. Thắng xưng là trưởng văn phòng báo Đời Sống và Pháp Luật tại Huế và huênh hoang rằng đang nhận lệnh của tổng biên tập đi kiểm tra dọc tuyến. Tại các đơn vị CSGT ở Bình Định, Phú Yên, những nhà báo này ghé vào và thông báo: “Chúng tôi đang đi kiểm tra. Thấy anh em báo chí đi làm vất vả, nhiều đơn vị còn mời cơm. Tuy nhiên, điều khả nghi là hai người này luôn úp mở về việc đang theo dõi tình trạng mãi lộ, tiêu cực của CSGT, đại để vừa đánh trạm này hoặc vừa tha trạm khác”. Đặc biệt, cũng theo bài báo của Hiển đăng trên báo Pháp luật (TP HCM) thì tại trạm kiểm sát Cam Ranh (Khánh Hoà), người có tên Đậu Minh Long đã yêu cầu CSGT chi tiền để bỏ qua hành vi nhận hối lộ của cảnh sát giao thông trạm này và trong quá trình trao đổi với “một chỉ huy CSGT ” của đơn vị này, Đậu Minh Long đã gọi điện cho phóng viên Hồ Anh Thắng của báo Đời sống & Pháp Luật xin “ý kiến chỉ đạo” và yêu cầu “chung chi 200 triệu đồng” như “ Trạm CSGT Kim Liên ở Đà Nẵng”. Trong bài viết, Hiển đã không ngần ngại gọi P.V Hồ Anh Thắng của báo Đời sống & Pháp luật là “kẻ tống tiền”, thậm chí còn “giật tít”: “hai kẻ tống tiền là ai?”. Trong kỳ 2 của bài viết, Hiển nêu: “Thắng cho biết chỉ quá giang ôtô của Đậu Minh Long đi Khánh Hòa. Việc Long làm tiền, Thắng không liên quan. Nhưng theo thông tin chúng tôi có được, Hồ Anh Thắng và Đậu Minh Long có sự bàn bạc thống nhất việc đòi tiền”. Ngoài ra còn rất nhiều chi tiết khác trong bài viết được Nguyễn Đức Hiển tường thuật “khơi khơi” và khẳng định như chính Hiển được chứng kiến sự việc, để rồi đến cuối bài viết, Hiển thản nhiên “buông” một câu: “Những thông tin trên chúng tôi ghi nhận được từ lời kể của người trong cuộc và chắc chắn sẽ được cơ quan công an làm rõ”.
Sau khi báo Pháp luật (TP Hồ Chí Minh) đăng tải bài viết trên, để xác minh và kiểm tra thông tin, báo Đời sống &Pháp luật đã yêu cầu Văn phòng Đại diện Bắc Trung bộ tạm đình chỉ công tác của P.V Hồ Anh Thắng để giải trình sự việc, đồng thời Toà soạn cũng yêu cầu phụ trách Văn phòng Đại diện Bắc Trung bộ đi xác minh tại các đơn vị CSGT đã nêu trong bài báo. Theo những thông tin ban đầu xác minh được, sự thật hoàn toàn khác xa với những gì Nguyễn Đức Hiển viết.
Việc Hiển nêu Trạm CSGT Kim Liên TP Đà Nẵng “chung chi 200 triệu đồng” là hoàn toàn vu khống và bịa đặt. Trung tá Phạm Ngọc Dinh, Trạm trưởng Trạm CSGT Kim Liên (phụ trách tuyến QL1A) Công an Đà Nẵng phản ứng: “Đây là sự bịa đặt, làm gì có chuyện đó. Chúng tôi không biết anh Long, anh Thắng là ai cả. Cũng chẳng có ai tự nhận là phóng viên Báo Đời sống & Pháp luật liên hệ làm việc với chúng tôi. Mà số tiền 200 triệu đâu phải là nhỏ mà chúng tôi có thể đưa cho họ một cách đơn giản, dễ dàng như vậy”. Còn ông Minh, Trạm phó thì khẳng định: “Tôi nghĩ họ (Nguyễn Đức Hiển và Hoàng Minh - người đứng tên chung kỳ 1 của bài viết với Hiển) có ý đồ gì đó thôi. Đọc được thông tin này, chúng tôi bất ngờ quá. Việc này chúng tôi sẽ phải báo cáo với cấp trên”.
Trên thực tế, Toà soạn báo Đời sống & Pháp luật và Văn phòng Đại diện Bắc Trung bộ không hề cử và không cấp bất cứ một thứ giấy tờ nào cho P.V Hồ Anh Thắng đi công tác tại Khánh Hoà. Vào ngày 24/6/2010, P.V Hồ Anh Thắng xin phép phụ trách Văn phòng Bắc miền trung vào Khánh Hoà về việc riêng (thăm anh trai). P.V Hồ Anh Thắng khẳng định: “Vì đi việc riêng nên trên đường đi, tôi không bao giờ xưng danh P.V báo Đời sống & Pháp luật ở bất kỳ đâu. Việc ông Nguyễn Đức Hiển viết: “Thắng xưng là trưởng văn phòng báo Đời Sống và Pháp Luật tại Huế và huênh hoang rằng đang nhận lệnh của tổng biên tập đi kiểm tra dọc tuyến” là hoàn toàn bịa đặt và vu cáo. Cũng phải nói thêm rằng, trước và sau khi báo Pháp luật (TP Hồ Chí Minh) đăng tải bài viết trên, ông Hiển không hề liên lạc với tôi” .
Khi Đại diện báo Đời sống & Pháp luật tại Bắc Trung bộ xác minh thông tin, nhân vật Đậu Minh Long – giảng viên ĐHSP Huế nói: “ngày 24/6/2010, tôi có việc riêng đi Ninh Thuận. Biết tôi có xe ô tô đi nên anh Hồ Anh Thắng, phóng viên báo Đời sống & Pháp luật tại Huế xin đi nhờ vào Nha Trang (Khánh Hòa). Đến sáng ngày 26/6, Thắng có việc phải quay lại Huế nên tôi chở Thắng ra bến xe để bắt xe về vì tôi vào Ninh Thuận. Trên đường ra bến xe thì bị Đội CSGT phía Nam (Khánh Hòa) dừng xe kiểm tra, Thắng phải xuống làm “luật” cho một người không rõ tên và người ngồi bên cạnh là Nguyễn Quốc Thắng (100 ngàn đồng). Sau đó các anh ở đội này biết người làm luật là phóng viên, nhà báo, sợ bị liên lụy nên có anh xưng là Khải đã điện thoại xin gặp tôi. Tôi hoãn đi Ninh Thuận, quay lại gặp anh Khải, anh này đặt vấn đề xin nhà báo bỏ qua hành vi mãi lộ vừa rồi. Trong cuộc nói chuyện với anh Khải CSGT tôi có kể về một nội dung trong quá khứ (nội dung này tôi nghe mọi người kể với nhau 1 lần đi uống cà phê): “Trước đây mấy ông báo chí chộp được hình ảnh mãi lộ ở Đà Nẵng mà mang cả trăm triệu đồng cho phóng viên, BBT một tờ báo mà họ không nhận đấy. Thế mới đau khổ”. Sau đó, tôi có gọi điện cho Thắng nói đại ý: “Thôi, các anh công an Khánh Hòa họ biết sai rồi, em nên tha cho họ”. Thắng trả lời rằng: “Bọn ni cũng tệ, lấy tiền trắng trợn quá. Thôi, chuyện đó tùy anh”. Sau đó, linh tính cho tôi thấy có sự bất thường nên tôi đi về Huế ngay, trên đường về, anh Khải liên tục hẹn tôi đến địa điểm để “bồi dưỡng” nhưng tôi từ chối, rồi tắt máy. Đến chiều hôm đó, có người gọi điện tự xưng là phóng viên Báo Pháp luật TP HCM nói: “Anh là giảng viên, thạc sỹ sao ấu trĩ vậy? Việc anh tiếp xúc, nói gì với các anh công an đều đã bị ghi âm rồi”. Tôi trả lời rằng: “Việc đó tôi không biết, không liên quan”. Tiếp đó, anh này có nhắn một số tin nhắn vào máy tôi đại ý trách tôi không biết điều, không chịu gặp họ”.
Sự việc thực hư thế nào, Đậu Minh Long có mạo danh báo chí để tống tiền hay không sẽ được cơ quan chức năng làm rõ. Tuy nhiên, sau khi ra Toà soạn để tường trình sự việc, P.V Hồ Anh Thắng đã chính thức gửi đơn khiếu nại và tố cáo Nguyễn Đức Hiển vu khống đồng nghiệp đến các cơ quan quản lý báo chí, Ban Biên tập báo Pháp Luật (TP Hồ Chí Minh) và cơ quan chủ quản của tờ báo này. Phóng viên Hồ Anh Thắng cũng cho biết, điều khiến người làm báo đau buồn nhất là bị chính những đồng nghiệp vu cáo một cách trắng trợn.
Phóng viên Hồ Anh Thắng khẳng định: “ Đối với một người làm báo thì nhiệm vụ, trách nhiệm của họ là phải đưa thông tin chính xác, đầy đủ đến với bạn đọc, tránh đưa thông tin một phía, gây hiểu lầm cho bạn đọc, ảnh hưởng đến danh dự, lợi ích của các cá nhân, tập thể. Trong khi đó, các tác giả bài báo đăng trên báo Pháp luật TP HCM chưa hề trao đổi với tôi để xác minh sự việc đã đưa danh tính của tôi lên báo và đặc biệt nguy hiểm hơn, các tác giả bài báo khẳng định tôi tham gia hành vi tống tiền CSGT.
Ngay sau khi báo Pháp luật TP HCM kết tội tôi trên báo của họ, bản thân tôi, gia đình tôi cũng như cơ quan của tôi đã thực sự bị sốc vì bị vu cáo, bôi nhọ danh dự một cách thậm tệ. Nếu như tác giả bài báo là một phóng viên trẻ tôi có thể cho rằng do sơ sót về nghiệp vụ, nhưng tôi được biết, người trực tiếp viết bài báo này - Nguyễn Đức Hiển là Phó Tổng thư ký toà soạn của báo Pháp luật TP HCM. Điều này tôi rất băn khoăn tự hỏi: Vì nguyên nhân gì, mục đích gì mà một người là công tác tổ chức bài vở, biên tập cho một toà soạn báo lại trực tiếp đi viết bài về một vụ việc? Động cơ gì mà một Phó tổng Thư ký toà soạn lại đi vu cáo, một đồng nghiệp, viết bài dựa trên lời kể (nếu có) của một người mà không hề hỏi thông tin nhiều phía?
Sau khi báo Pháp luật (TP HCM) đăng bài vu cáo, bôi nhọ tôi, tôi đã nhận được thông tin từ nhiều nguồn khác nhau lý giải động cơ của tác giả những bài báo này. Nhưng với hiểu biết và lương tâm của một người làm báo tôi không cho phép mình viết những thông tin một chiều như vậy lên báo hay gửi đến các cơ quan chức năng vì tôi chưa thể kiểm chứng đầy đủ. Những thông tin đó đại ý là: Nguyễn Đức Hiển - hiện làm Phó Tổng Thư ký Toà soạn của Báo Pháp luật TP HCM là người có mối quan hệ khăng khít với một số đơn vị cảnh sát giao thông ở Miền Trung vì anh này đã từng đi có một loạt bài điều tra về chủ đề “mãi lộ” ở khu vực này, từ chỗ “đánh nhau” thành ra “quen biết”. Hơn nữa, việc một Phó Tổng thư ký Toà soạn “nhảy bổ” đi tác nghiệp, lại viết một cách coi thường sự thật, vu cáo cho người khác như vậy chỉ có thể lý giải theo một cách là vì động cơ cá nhân. Tuy nhiên, tôi xin được nhắc lại: Đây là những thông tin những nguồn tin của tôi cho biết, tôi chưa có điều kiện kiểm chứng nên tôi không khẳng định”.
Sau khi kiểm tra một cách đầy đủ sự việc, chính xác sự việc, Đời sống & Pháp luật sẽ thông tin đến quý vị bạn đọc.
Nhóm P.V
| Người trong cuộc nói gì?
|
| Nguyễn Đức Hiển là ai? Trong hai bài báo đăng trên báo Pháp luật TP HCM đều ký tên tác giả là Nguyễn Đức Hiển (Trong bài báo thứ nhất, có tựa đề: “Một nhà báo tống tiền…cảnh sát” - tác giả ký tên là Nguyễn Đức Hiển –Hoàng Minh. Trong bài báo thứ hai, tiếp theo vấn đề này, có tên: “ Vụ Một nhà báo tống tiền cảnh sát: Đậu Minh Long: Nhiều CSGT đã chi tiền?” chỉ ký tên là Nguyễn Đức Hiển. Theo tìm hiểu của chúng tôi, tác giả Nguyễn Đức Hiển hiện đang công tác tại báo Pháp Luật TP HCM. Nguyễn Đức Hiển đã từng bị bị kỷ luật, bị cơ quan quản lý báo chí thu hồi thẻ nhà báo vì những sai phạm nghiêm trọng trong quá trình tác nghiệp. Không hiểu sao, một phóng viên có nhiều sai phạm như vậy lại được bổ nhiệm Phó Tổng thư ký Toà soạn - một vị trí quan trọng trong một cơ quan báo chí. Với vị trí công tác đó, việc xử lý thông tin của họ nếu không khách quan và thiếu trách nhiệm có thể sẽ gây ra những hậu quả đáng tiếc. |
Nguồn doisongphapluat
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét